#7 4 Bảo bối giúp tôi bước vào tuổi 30 vững vàng hơn
Tôi đã sống một cuộc đời rực rỡ chưa?
Hôm trước có một người bạn hỏi tôi thế này:
Em có nghĩ rằng em đang ở phiên bản rực rỡ nhất của chính mình chưa?
Ở tuổi 30s khi nhìn lại những gì mình đã làm ở độ tuổi 20s tôi thấy mình thật trẻ con và bốc đồng. Tôi cá là khi ở độ tuổi 40s nhìn lại độ tuổi 30s tôi vẫn thấy phiên bản đó thật thiếu sáng suốt và chưa trưởng thành biết bao.
Vậy nên dù có nhiều trang sức lấp lánh bên ngoài: LinkedIn Influencer, Top 1 LinkedIn Creator, TEDx Speaker, thu nhập 9 chữ số, digital nomad life, v.v tôi vẫn cho rằng.
Ở độ tuổi 30 tôi thấy mình bớt ngốc nghếch hơn hồi 20s nhưng vẫn chưa phải phiên bản rực rỡ nhất của chính mình. Tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn cải thiện, muốn hướng tới, muốn trở lên tốt hơn.
Bài viết này tôi chia sẻ những “bảo bối” đã giúp tôi sống những năm đầu của độ tuổi 30 vững vàng, sâu sắc và bớt xao động hơn.
1. Thiết lập ranh giới
Đợt đi tình nguyện ở Côn Đảo vừa rồi là một bài kiểm tra về ranh giới cá nhân khi lâu rồi tôi lại sống chung trong môi trường tập thể.
Làm thế nào để được sống là mình nhưng không quá xa cách, không bị cho là khó hòa nhập?
Nếu tôi theo trường phái độc lập, tự do, việc ai người ấy lo thì trong nhóm lại có một người theo trườngp phái - people pleaser luôn muốn làm hài lòng người khác. Tôi nhận thấy phản ứng không đồng tình trong lòng của mình mỗi khi chị phải để ý quá đà việc ai muốn ăn gì, yêu cầu ra sao, chị làm theo sau đó lại than thở mệt mỏi là phải làm theo ý người khác.
Thói quen này rất rất giống mẹ của tôi. Bà tự mình lựa chọn làm nhiều việc vì người khác dù không được yêu cầu, sau đó lại than thở trách móc người khác là vì họ mà mẹ phải mệt. Lâu lâu tệ hơn sẽ là khiến người khác phải có trách nhiệm nghe theo ý mình vì tất cả những gì mình đã làm dù cho đó do ý chí cá nhân.
Thói quen này nhìn bên ngoài có thể giống như biểu hiện của một người care giver - luôn quan tâm chăm sóc người xung quanh. Nhưng với ranh giới rất mong manh người ta có thể vượt quá giới hạn từ ý nghĩ tốt đẹp tới việc áp đặt người khác.
Với tôi nó tạo ra hai hệ quả tệ hại: ta vô tình tước mất quyền tự do lựa chọn của người khác, và tạo ra áp lực phải đáp đền những điều họ không chủ đích nhận.
Freedom là giá trị cốt lõi và cũng là ranh giới của tôi.
Tôi tin mỗi người nên có quyền tự do lựa chọn trong tất cả những quyết định cuộc đời của họ dù là những quyết định nhỏ nhất. Mỗi người nên được cảm thấy thoải mái khi
họ không tham gia các hoạt động không phải là bắt buộc
không uống rượu nếu thấy không thích
có lịch trình sinh hoạt khác người khác
thích hoặc không thích một món ăn nào đó
ăn nhiều hoặc ít, ăn hoặc không ăn một loại đồ ăn
ưu tiên những việc khác nhau, có những sắp xếp cuộc sống khác nhau
Một ranh giới khác của tôi trong cuộc sống đó là mỗi người nên chịu trách nhiệm lớn nhất với tất cả vấn đề trong cuộc đời của họ.
Những năm 20s tôi đã từng rất áy náy với những suy nghĩ rằng mình có phải là người tệ hại không khi: không trả lời hết tin nhắn của độc giả, không giúp đỡ chia sẻ kiến thức khi ai đó cần, không mang hết tiền tiết kiệm về cho bố xây nhà, không quá nhiệt tình khi giúp đỡ một người họ hàng, hay không có nhiều tiền ủng hộ các quỹ từ thiện.
Những suy nghĩ áy náy, tội lỗi này đã từng gặm nhấm năng lượng của tôi hằng ngày. Tôi thấy mình luôn ở một thế giằng co giữa việc sống cho mình hay sống cho người khác.
Nhưng 30 tuổi tôi đã học được một chút nghệ thuật sống rồi.
Tôi vẫn tin mỗi người nên là người chịu trách nhiệm lớn nhất cho tất cả các vấn đề trong cuộc đời họ.
Nhưng tôi cũng hiểu phước lành và điều kiện phát triển của mỗi người là khác nhau. Vậy nên nghệ thuật sống ở đây là làm sao để cân bằng được năng lượng và tinh thần của bản thân để giải quyết các vấn đề của chính mình và san sẻ lại được cho người khác. Tôi học cách nói KHÔNG nhiều lần để khi nói CÓ thì mình sẽ có đủ năng lượng để làm nó một cách hết mình.
Một số câu hỏi tôi nghĩ chúng ta cần đặt cho chính mình khi xác định ranh giới cá nhân đó là
Bạn sẽ để bố mẹ ảnh hưởng đến đâu tới cuộc sống của mình?
Bạn sẽ hỗ trợ, chăm sóc và ảnh hưởng đến đâu với cuộc sống của bố mẹ hay anh chị em ruột?
Bạn sẽ để người khác bước vào trong cuộc sống của mình từng bước thế nào?
Đâu là những điều bạn nên học cách từ chối mày không cảm thấy áy náy
Bạn sẵn sàng khiến người khác thất vọng về mình đến đâu?
Bạn sẽ quan tâm tới cảm xúc của người đối diện tới mức nào?
Đâu là vấn đề của bạn, của người khác và của ông trời?


